VRNs (20.01.2012) – Sài Gòn – Chúa nhật III Thường niên, năm B – Giao thừa Tân niên 2012.

Đến một thời điểm quan trọng nào đó, người ta thường nói: “Giờ đã điểm”, tức là “lúc hành động”. Người ta gọi là Giờ G. Có thể Giờ G mang nghĩa tốt hoặc xấu. Và đó là lúc “chạy nước rút”, vì nếu nước đến chân rồi thì nhảy cũng không kịp. Chúng ta thấy “sốt ruột” khi nhìn chiếc đồng hồ cát chậm rãi chảy, nghĩ là còn lâu, nhưng rồi bất ngờ nó chảy hết cát. Bom nổ!

Trời sinh một bậc kỳ tài là để dùng vào một sứ mệnh nào đó. Nhưng trước khi trao sứ mệnh đó, trời bắt họ phải trải qua trăm cay ngàn đắng. Như người ta thường ví von: “Tài mệnh tương đố”, hoặc “Hồng nhan bạc phận”. Chắc hẳn đó là sự công bằng của Thiên Chúa. Khi được trao nhiệm vụ và mình chấp nhận thì phải chu toàn: Thà hối hận về những điều mình đã làm còn hơn hối tiếc về những điều chưa làm.

Mời gọi, đi theo, rồi hành động. Đó là một chuỗi động từ gắn kết và có hệ lụy với nhau thành một Tam-giác-sống, trước khi Giờ G điểm.

Lần thứ hai Chúa nói với tiên tri Giôna: “Hãy đứng dậy, đi đến Ninivê, thành phố lớn, và hô cho dân thành biết lời tuyên cáo Ta sẽ truyền cho ngươi” (Gn 3:2). Ông Giôna mau mắn đứng dậy và đi Ninivê. Kinh thánh cho biết Ninivê là “một thành phố cực kỳ rộng lớn, đi ngang qua phải mất ba ngày đường”. Ông vào thành và công bố: “Còn bốn mươi ngày nữa, Ninivê sẽ bị phá đổ” (Gn 3:4). Dân thành tin vào Thiên Chúa, họ công bố lệnh ăn chay và mặc áo vải thô, từ người lớn đến trẻ nhỏ. Thiên Chúa thấy việc họ làm, thấy họ bỏ đường gian ác mà trở lại, thế là Ngài đã không giáng tai họa xuống trên họ nữa.

Một trình thuật ngắn gọn mà đầy đủ, chúng ta đọc và dễ hình dung. Thiên Chúa là Đấng giàu Lòng Thương Xót, Ngài “không đành bẻ gãy cây lau bị giập và chẳng nỡ tắt tim đèn leo lét” (x. Mt 12:20). Người nào càng tội lỗi thì Ngài càng thương. Đó là điều rất thật mà đôi khi chúng ta không dám tin, vì Ngài đại lượng ngoài sức tưởng tượng và vượt sức chịu đựng của loài người. Suy nghĩ về chính cuộc đời mình thì chúng ta sẽ thấy rõ, không cần dẫn chứng đâu xa.

Thật vậy, lịch sử Giáo hội đã có nhiều chứng nhân về Lòng Chúa Thương Xót: Thánh vương Đa-vít, thánh nữ Maria Mađalêna, thánh giáo hoàng Phêrô, thánh Phaolô, thánh Augustinô,… Đặc biệt nhất là “thánh trộm” cùng bị đóng đinh với Chúa Giêsu. Tuy Chúa Giêsu có trí nhớ tốt nhưng lại mau quên, vì dù biết tay này là tên trộm cướp khét tiếng, thế nhưng nghe “hắn” năn nỉ mấy tiếng là Ngài đồng ý ngày: “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với Tôi trên Thiên Đàng” (Lc 23:43). Sướng rơn! Không ai “đã” như “thánh trộm” này vì ông là người đầu tiên được nối gót Chúa Giêsu vào Thiên đàng!

Đáp ca dùng Tv 25 với những lời thật tha thiết, từng câu như rót vào tâm trí: “Lạy Chúa, đường nẻo Ngài, xin dạy cho con biết, lối đi của Ngài, xin chỉ bảo con” (Tv 25:4). Xin như vậy thì sao Chúa lắc đầu được. Xin như vậy nghĩa là muốn thực hành theo Ý Chúa, mà Chúa rất thích người ta làm theo Ý Ngài. Đức Mẹ nhờ “xin vâng” mà được nên cao trọng, khiến mọi người mọi thời đều ca tụng Mẹ là “người diễm phúc” (Lc 1:48). Người có niềm tin yêu lại tiếp tục năn nỉ: “Xin dẫn con đi theo đường chân lý của Ngài và bảo ban dạy dỗ, vì chính Ngài là Thiên Chúa cứu độ con” (Tv 25:5). Chưa yên tâm, chúng ta lại kể “chuyện cổ tích” cho Chúa nghe: “Lạy Chúa, xin nhớ lại nghĩa nặng với ân sâu Ngài đã từng biểu lộ từ muôn thuở muôn đời. Tuổi xuân trót dại bao lầm lỗi, xin Ngài đừng nhớ đến, nhưng xin lấy tình thương mà nhớ đến con cùng” (Tv 25:6-7). Tuổi trẻ luôn bồng bột và ngang ngược, càng có tuổi thì người ta càng “ngộ” ra và “khôn” ra. Chúa chỉ chờ chúng ta “nên người” như thế, vì “Chúa là Đấng nhân từ chính trực, chỉ lối cho tội nhân, dẫn kẻ nghèo hèn đi theo đường công chính, dạy cho biết đường lối của Người” (Tv 25:8-9).

Giờ G đã điểm. Người ta cứ đồn thổi ngày nọ, tháng kia sẽ tận thế. Đã rất nhiều lần như vậy. Và rồi người ta nhốn nháo lo sợ sốt vó, nhưng rồi không thấy “động tĩnh” gì, người ta lại “xả láng sáng về sớm”. Nay lại có “tiên tri giả” nói rằng tận thế sẽ xảy ra vào ngày 21-12-2012. Đúng là… “động trời”! Họ chỉ là những “thầy bói mù đoán mò”, những người yếu bóng vía, muốn “chơi nổi” hoặc không biết gì về Kinh thánh: “Về ngày và giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời hay cả người Con cũng không, chỉ một mình Chúa Cha biết mà thôi” (Mt 24:36).

Làm không lo làm mà cứ lo… rình mò. Sống không lo sống tốt mà cứ phá đám. Tin không lo tin mà cứ dị đoan. Tuy nhiên, thánh Phaolô cũng cảm thấy ái ngại nên lại thủ thỉ: “Thời gian chẳng còn bao lâu” (1 Cr 7:29), và giải thích tường tận: “Từ nay, những người có vợ hãy sống như không có; ai khóc lóc, hãy làm như không khóc; ai vui mừng, như chẳng mừng vui; ai mua sắm, hãy làm như không có gì cả; kẻ hưởng dùng của cải đời này, hãy làm như chẳng hưởng. Vì bộ mặt thế gian này đang biến đi” (1 Cr 7:30-31). Thật thế chứ còn thật thế nào nữa? Nghe mà vừa thấy “lạ” vừa thấy… rờn rợn, nhưng đó lại là sự thật “chăm phần chăm”!

Khi đến miền Galilê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa, Đức Giêsu vừa xác định vừa cảnh báo: “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1:15). Ngài thấy ông Simôn với người anh là ông Anrê đang quăng lưới xuống biển, Ngài bảo: “Các anh hãy theo Tôi, Tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá” (Mc 1:17). Họ lập tức bỏ chài lưới mà đi theo Chúa. Sau đó, Ngài thấy hai anh em Giacôbê và Gioan, con ông Dêbêđê, đang vá lưới ở trong thuyền, Ngài cũng gọi các ông. Và các ông bỏ cha mình ở lại trên thuyền mà đi theo Ngài.

Hai cặp tông đồ đầu tiên này đều mau mắn “đi theo” ngay sau khi “được mời gọi”. Động thái này rất quan trọng trong cuộc sống – cả đời và đạo, vì “vâng lời trọng hơn của lễ” (1 Sm 15:22 và Tv 50:8-9). Nhận biết Ý Chúa là điều không dễ, nhưng khả dĩ vui vẻ chấp nhận và “xin vâng” thì lại càng khó hơn nhiều. Con người rất yếu đuối, không có Chúa thì chúng ta không thể làm gì được, chỉ có nước mà BoTay.com (x. Ga 15:5).

Hôm nay là thời khắc cuối năm, Giờ G của sự chuyển giao. Năm cũ Tân Mão chấm dứt, hãy giã con Mèo yếu đuối. Năm mới Nhâm Thìn vừa sang, hãy vươn cao dáng Rồng để can đảm sống vuông tròn Ý Chúa và trách nhiệm làm người.

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết đường lối của Chúa, và xin giúp chúng con vui vẻ chấp nhận mà tuân hành Tôn Ý Ngài hôm nay và suốt cuộc lữ hành trần gian này. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa của chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU