VRNs (02.01.2012) – Úc Đại Lợi – Chuyện phiếm Đạo – đời

“Những con mắt trần gian, xin nguôi vết nhục nhằn,
Những con mắt muộn phiền, xin cấy lại niềm tin.”

(Trịnh Công Sơn – Những Con Mắt Trần Gian)

(Mt 5: 28)

“Mắt trần gian”, có thấy được nỗi “nhục nhằn”, “muộn phiền” hay không, cũng vẫn là mắt thịt của người trần. Nhưng, sao người cứ bảo và cứ hát: “Xin cấy lại niềm tin”? Còn như, nếu đó là mắt linh thiêng không muộn phiền, thì cũng xin những gì? Phải chăng là tình yêu? Vâng, nói thế cũng đúng. Bởi, đã tin rồi thì chắc cũng yêu thôi! Bởi, nếu không yêu, làm sao tin? Có như thế, mới gọi là niềm tin/yêu, không bến bờ.

Hôm nay đây, cũng bằng vào niềm tin/yêu ấy, ta lại sẽ phiếm thêm ít chuyện Đạo/đời, để cho vui. Phiếm gì đây? Phiếm chuyện Đạo? Hay, phiếm chuyện đời, có tin và có yêu? Hoặc, chỉ phiếm mỗi chuyện tình có chút đạo. Hoặc, phiếm chuyện Đạo có chữ tình? Tình đây, tràn đầy ý nghĩa như bài chia sẻ ở nhà thờ, vẫn cứ phiếm. Phiếm, là phiếm chuyện đời. Nói về tình đời, ở nhiều nơi. Như: tình chồng/vợ có ý tưởng cũng khá lạ như điện thư viết bên dưới:

“Gửi ông,

Tôi nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp mất vài trăm, còn ông sắp mất cả cuộc đời! Giờ này tôi có khuyên hay nhủ chắc cũng chẳng nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào… mũi ông thôi! Đấy! mình luôn thua cuộc từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu là thế đấy. Chỗ bạn bè, tôi muốn nhắn nhủ để ông chuẩn bị tinh thần mà hiểu hai cụm từ tuy khác âm nhưng đồng nghĩa, đó là: “lấy vợ” và “đi tù″.

Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy mà biết tôi nói thế thì thì tôi đây sẽ từ án treo chuyển vào lán trại, từ 6 tháng tù chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình… mong ông giữ mồm, giữ miệng giùm cho), để mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng vẫn giống nhau bởi giòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật ngay trong bụng. Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu chung làm một. Thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo tèo teo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát rất chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi có tí chút, Yahoo Messenger đã vàng khè, thi thoảng mụ lại xì-pam cho một cái. Không thấy tôi, thì mụ gọi điện thoại, gọi điện ở bàn, rồi lại gọi di động không được thì mụ sẽ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, chứ 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt “rất trần gian” của mụ hết. Mụ gọi đó là tình yêu, quan tâm và lo lắng.. đấy!.

Mỗi lần thông báo với mụ là tôi đi công tác, tôi phải lấy hết sức bình sinh, mở miệng như người có lỗi rất nặng và y như rằng mặt mụ dài ra như cái bơm. Mụ buồn rầu, vì không có chồng ở nhà trong 2,3 ngày. Còn tôi thì, như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, với quan tâm/lo lắng ít là trong 48 tiếng. Mụ thuê “ô-sin” để trông con, còn mụ thì rảnh rang để… trông chừng tôi. Năm thì mười hoạ, mụ mới cấp cho tôi cái “quota” được đi bù khú với lũ bạn… 10 năm không gặp. Mà lũ bạn đó là ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu chân số… mụ đều lưu giữ trong bộ nhớ rất phi thường mà nhiều khi tôi nghĩ người trần gian chẳng mấy ai được như thế. Và, suốt buổi nhậu hiếm hoi ấy, mụ cứ réo rắt gọi đi gọi lại gọi tái gọi hồi cái tên cúng cơm của tôi. Nghe ồn, thì mụ cứ hỏi: “Sao ồn thế? Có phải là mấy ông nhậu xong rồi là rậm rật đi karaokê bàn tay vàng không?” Lặng thinh không nghe tiếng, thì mụ dán chặt lỗ tai vào máy, rồi rít lên: “Sao yên tĩnh thế? Có phải là: ăn no rửng mỡ rồi mò vào nhà nghỉ, để ngủ với con nào không?” Nếu đêm đó, tôi mà về muộn thì quả là “bi hài kịch mở màn, bi hài kịch thêm “xen” (scène) ngay. Biết mình có lỗi, nên tôi rón rén bước vào nhà, vén màn lên bèn thất kinh khi thấy mụ tóc tai cứ là dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay ấn, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn màu đen xì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể mụ chờ tôi từ kiếp trước đến kiếp sau!)

Dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố trả bài cho đủ vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng hôm sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe tiếng mụ sang sảng, xoong nồi cứ lẻng xẻng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con cứ là chí chóe rộn cả lên… Và tôi, cố lết tấm thân bèo nhèo – 8 năm trước, tôi còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) – rồi dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (thế mà vẫn thò tay cấu với nhéo), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa nước với cặp sách… ôi thôi hệt như dân tị nạn. Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội! Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới tay chút đỉnh cho tôi được “thở”, nhưng cũng chỉ “thở hắt”, chứ nhất quyết không được “thở dài”. Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra vặn: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt máy thế?” Nhưng hễ có điện thoại gọi đến là tôi cứ giật mình thon thót. Không nghe cũng chết, mà nghe thì con người tôi mất hết cả văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to vào máy, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, chí tớ) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, cứ vung chân, vung tay cho mạnh dù có khi ở đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu vậy? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là mình có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra hỏi cả đêm cho ra nhẽ … vì sao lại nói nhỏ thế?

Thực ra mụ (và các mụ) lo lắng cũng bằng thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa thì mụ đâm cũng vẫn thủng. Ông biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi: Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông đã có bồ, nay về ruồng rẫy vợ con. Nếu ông vui vẻ, thì Mụ cho là ông có bồ rồi nên mới phởn phơ, hứng chí. Ông chu đáo: thì Mụ cho là vì ông đã có bồ nên mới thấy lương tâm cắn rứt, hối hận.

Nói chung, trong “con mắt trần gian” thì toàn thể các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, hết. Làm kiểu gì ông cũng “phải” có bồ. Mụ xấu đi, cũng bảo tại chồng. Già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết thi hoa hậu, tôi toàn nhìn… ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm/phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết là cơm có thể ăn nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hoặc chiên đâu bao giờ. Cơm, dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn được hết. Chứ, còn phở thì ai nào dám xơi triền miên được! Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý rất mực (dù ông vẫn một lòng yêu thương vị quản giáo).

Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước xưa nay rồi cũng sẽ trở thành cái cối xay một chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo. Hôm nay, tôi có hẳn 1 tiếng đồng hồ tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục mấy em lễ tân để lỡ ra mụ có kiểm tra cũng còn đỡ. Nhưng tôi mất hết 25 phút để viết thư cho ông rồi đấy, chỉ còn 35 phút phù du nữa thôi, tôi phải đi lai rai làm cốc bia đấu láo với bạn bè trước khi… chui về lồng. Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi sẽ chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu. Thôi, tôi đi đây. Không, nói đúng ra: tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia nào gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ…

Chào ông,
Me xừ Sợ Vợ, là tôi đây.

Thơ về cuộc tình, dù có là tình chồng/vợ, vẫn cứ tin/yêu, như hồi chưa cưới hoặc mới cưới. Tình, như lá thư hoặc bài thơ/văn vần cũng rất thơ mà bầu bạn ghi lại ở trên, còn là thứ tình của người đã có quá nhiều kinh nghiệm nơi tình trường hoặc chồng/vợ. Tình, của người đàn ông dám ký tên bên dưới: “Me xừ Sợ Vợ, là tôi đây”, nhưng chưa chắc đã rất sợ. Bởi nếu sợ, thì làm gì dám viết thư hoặc làm thơ văn vẫn rất vần. Tình, của tình nhân, sẽ là và phải là câu thơ có ý nhạc, cũng rất thơ như sau:

Những con mắt tình nhân
Nuôi ta biết nồng nàn
Những con mắt thù hận
Cho ta đời lạnh câm.
Những mắt biếc cỏ non
Xanh cây trái địa đàn
Những con mắt bạc tình
Cháy tan ngày thần tiên.”

(Trịnh Công Sơn – bđd)

Thật ra thì, những “con mắt tình nhân”, hay các tình tự của lũ “ông-chồng-dày-kinh-nghiệm về tình chồng/ vợ ở trên, chưa có gì là đáng sợ hoặc phát khiếp. Bởi, đó là thứ tình nằm trong 7 mối “rất tội” mà người đời gọi là “thất tình” gồm: hỷ, nộ, ái, ố, ai, hoan, lạc, cũng chẳng sợ. Cứ hiền lành nhũn nhặn như con chi chi, là xong ngay.

Chỉ sợ, mỗi tình ý hoặc ý/tình mới thoáng qua nơi tâm tưởng thôi, cũng đã thành tội rồi. Thành vấn đề. Và, là chủ đề, để ta bàn và cứ phiếm, như thư hỏi đáp giữa “cha/con” ở bên dưới:

“Thưa cha,

Con có đôi câu hỏi về mấy chuyện tình tự như tư tưởng không lành mạnh, nơi con người mà nhiều người gọi đó là: ý tưởng không thanh khiết. Mắc phải điều ấy là có tội hay không có tội? Tội trọng hay tội nhẹ? Xưng tội ấy thế nào? Có cần kể hết chi tiết không?

Gửi câu hỏi về những tội và lỗi mà lại gửi cho cha/cố cứ lố nhố tên tuổi rất như trên, thì thoạt nghe người người tưởng đó là thắc mắc ở thời ban sơ, rất “xưa rồi Diễm”. Thời, mà nhiều cụ vẫn rất sợ. Sợ tội. Sợ lỗi. Sợ đủ thứ chuyện, nên cứ phải năng lui tới toà cáo giải để xả cho hết. Sợ, là sợ khi mình chết đi sẽ bị ác thần/sự dữ đem vào chốn lửa lào mà đền đáp, cũng rất “tội”.

Vậy thì, mời bạn mời tôi, ta xem thử đấng bậc ở Sydney giải mã thế nào về thắc mắc của đàn con luôn bối rối. Thử xem đức thày mình trả lời trên giấy trắng mực đen có rõ mồn một như thời trước, không? Dù thời ấy, hôm nay chỉ thấy mỗi ghi ngày tháng vào cuối niên biểu 2011, như bên dưới:

“Có thể nói: đây là một trong những câu hỏi rất thường nghe từ nhiều vị, ở nhiều nơi. Vậy, ta cũng nên quay trở lại vấn đề, mà cứu xét cho rành mạch hầu bớt lo.

Trước nhất, ta định nghĩa thế nào về những ý tưởng không lành mạnh? Phải chăng đó là những tư tưởng nghiêng về một hành xử hoặc tình trạng của tâm hồn qua đó có người lại biến nó thành hành động, thì việc đó tất nhiên trở thành tội chống đức khiết tịnh.

Những ý tưởng nghịch chống đức khiết tịnh, là ý tưởng như của người trai trẻ nọ liên tưởng đến việc mình sẽ lên giường hành lạc với người con gái nào đó không là vợ mình, như thế là có tội. Còn, nếu đó là ý tưởng đó là của người có gia đình nghĩ mình sẽ lên giường hưởng thú gối chăn với vợ mình, thì không có tội. Nhưng, nếu đó là ý tưởng của người đàn ông đã có vợ nhưng lại nghĩ chuyện hưởng lạc với người đàn bà nào khác không là vợ mình, thì đó là ý tưởng đen tối, không lành sạch.

Truy tầm căn nguyên của những ý tưởng không lành sạch, mọi người đều biết phân biệt các giai đoạn khác nhau để nhờ đó có thể giúp mình định ra tính luân lý đạo đức của nó.

Giai đoạn đầu, tư tưởng chỉ xuất hiện như một tưởng tượng không do mình lục tìm. Cứ sự thường thì khi tư tưởng ấy đã có trong đầu mình tức là mình đã lỗi phạm. Tư tưởng ở giai đoạn này không là chuyện tự ý hay cố tình, mà chỉ mới xuất hiện trong đầu, thôi. Và, như thế chưa thành tội. Chỉ thành tội, khi nào người ấy có trong đầu tư tưởng xấu rồi đồng thuận biến chúng thành hành động mà thôi. Nhưng, có thể cũng có những tội trước đây đã xảy ra nay lại dẫn vào ý tưởng vẩn đục này. Chẳng hạn như, khi người nào xem phim dâm ô tục tĩu chiếu trên truyền hình vào đêm trước hoặc lén nhìn những hình ảnh khiêu dâm trên mạng, thì tự nó dẫn người xem/nhìn vào tình huống dễ mắc tội mà không cần có lý do chính đáng, nên từ đó dễ có cơ hội mắc phạm. Theo nghĩa này, thì người nào cũng đều có trách nhiệm tùy chừng mực về tư tưởng vẩn đục có trong đầu, dù tư tưởng đó tự nó vẫn chưa thành tội.

Giai đoạn hai, là khi ai đó biết rõ mình đang có những tư tưởng vẩn đục và chính vào lúc dịp tội chợt đến với họ, và bởi họ không nhất quyết xua nó đi nhưng lại dễ dàng đồng tình/thuận thảo với tư tưởng vẩn đục ấy. Nếu người ấy chạy theo các tư tuởng như thế rồi vui lòng để chúng yên vị trong đầu mình, thì hiển nhiên mình đã mắc tội. Còn, hỏi rằng ấy là tội trọng hay tội nhẹ, thì câu trả lời sẽ là: đặt giả thiết là người đang có tư tưởng xấu lại thích thú với nó, rồi tưởng tượng thêm chi tiết và quyết biến chúng thành hành động đen tối, kéo dài nhiều lúc, rồi cứ viển vông mơ màng bằng những tưởng tượng, có khi còn diễn đạt bằng những kinh nghiệm hưởng lạc với thân xác, thì đó là tội trọng.

Khi xưa, Chúa ám chỉ đến trường hợp này, nên mới dạy: “Thầy bảo cho anh em biết: ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi.” (Mt 5: 28) Thật ra, nếu chỉ nhìn người phụ nữ nào đó thôi, cũng chưa hẳn là tội, nhưng chính những tư tưởng đầy dục vọng có trong đầu và những ham muốn xác thịt sẽ cấu thành tội. Và, rõ ràng lời Chúa nói về sự thể “trong lòng mình đã ngoại tình”, như thế đã là tội trọng rồi.

Tuy nhiên, giả như người nào đó thoáng chú ý đến tư tưởng vẩn đục bất chợt đến trong đầu mình, nhưng kịp nhận ra là nó đồi bại, bèn tống khứ vứt bỏ đi, thì không có tội. Trong tình huống như thế, cũng nên nghĩ về sự thống khổ Chúa chịu khi bị quân canh hành hình hoặc nghĩ rằng Ngài chịu nhục trên thập giá là để giúp ta xa lánh dịp xấu xa khả dĩ gây xúc phạm đến Ngài bằng những lạc thú đen tối đầy tính xác thịt. Bởi thế, ta cũng nên cầu xin Đức Mẹ là Đấng tinh tuyền mọi đàng, đến giúp sức cho ta để ta có được ơn huệ cần thiết mà vứt bỏ chước cám dỗ đang xảy đến.

Bao giờ cũng vậy, điều quan trọng là mỗi người phải tìm cách lánh xa giòng tưởng tượng chuyên lôi kéo mình vào với ý tưởng vẩn đục bằng cách nghĩ về những gì thực sự giúp mình sống tốt lành, thì không mắc tội. Tỉ như, nghĩ về công việc tốt lành của ai đó, về những ngày nghỉ mát sắp ra đi, về kế hoạch lớn/nhỏ cho cuối tuần, giúp gia đình, vv…

Nếu quả thực, ta đã tìm cách trút bỏ tư tưởng vẩn đục đi, thì mình sẽ lớn mạnh trong ơn thánh và sẽ được bổ sức để chiến đấu lúc về sau. Mọi người đều bị thử thách nếu xứng đáng tốt lành thì Chúa sẽ trọng thưởng mình vì tính trung hậu của họ. Nhưng, giả như ai đó đôi lúc thấy mình yếu sức nên đã đầu hàng thì cũng là mắc tội, nhưng là tội nhẹ, chứ không phải tội trọng.

Và, người mắc tư tưởng vẩn đục, phải xưng thú thế nào? Không nên xưng thú là “con có tư tưởng vẩn đục”, bởi tư tưởng thì tự nó đâu thành tội, nên người có tư tưởng xấu ấy phải cho biết mình có thuận theo chúng không, và thuận theo chúng trong chừng mực nào. Và, giả như tư tưởng vẫn năng lui tới với những người nào đó trong quan hệ đặc biệt, tỉ như: tư tưởng vẩn đục đối với một thành viên nào đó trong gia đình. Hoặc đối với người tận hiến cho Chúa quyết sống đời độc thân, hoặc với người cùng giới tính, hoặc với người nào khác không phải là người phối ngẫu của mình, vv… thì khi xưng tội cũng phải nói rõ những hoàn cảnh nghiêm trọng như thế.” (x. Lm John Flader, The Catholic Weekly 16/10/2011, question time, tr. 10)

Rõ ràng là, hỏi về những lỗi với tội mà lại hỏi đấng bậc nhà Đạo chuyên về luân lý với luật Đạo, thì câu trả lời đương nhiên phải như thế. Như thế, tức ở đấng bậc nào cũng phải giữ đức khiết tịnh, cả nơi thân xác lẫn trong tư tưởng. Nếu cứ hỏi mãi những tội là tội, thì rồi cũng có ngày người hỏi sẽ dấn bước theo đấng bậc chuyên tu, để lánh tội.

Người đời ở bên ngoài, luôn “sống trước đã, triết lý sau”. Sống trước đã, đâu có nghĩa là sống bê bối, rồi bê tha, cẩu thả. Nhưng là sống rất thanh. An lành. Đạm bạc. Sống hết mình, nhưng không lình xình, chẳng gây tai hại đến một ai. Chẳng hại mình, nhưng cứ vui. Kẻo rồi, như người nghệ sĩ ở trên, đã quá nửa đời rồi, mà vẫn rong chơi, cứ vẫn hát những điều như:

Ngày ra đi với gió
Ta nghe tình đổi mùa
Rừng Đông rơi chiếc lá
Ta cười với âm u
Trên quê hương còn lại
Ta đi qua nửa đời
Chưa thấy được ngày vui
Đường trần rồi khăn gói
Mai kia chào cuộc đời
Nghìn trùng con gió bay
Những con mắt cuồng thắm
Xin tươi sáng một lần
Cho con mắt người tình
Ấm như lời hỏi han …”

(Trịnh Công Sơn – bđd)

“Sống trước đã, triết lý sau”, chưa hẳn là sống như nghệ sĩ rất bi quan. Mà là sống có tình có nghĩa, như truyện kể ở bên dưới, để còn sống hân hoan như mọi người ở trong truyện, từng kể rằng:

“Có một chàng trai đã gấp 1,000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong một công ty, tương lai chẳng có gì sáng lạng nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris , sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa .Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng và anh hãy để cho nó ngủ yêntrong ký ức của mỗi người.

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát .Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm , cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình .Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã bỏ anh ,nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tã ,trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió .Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa .Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại.

Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh.Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng ,đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng . Vâng , chính anh , chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng , anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn nụ cười dịu dàng ,đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ.

Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào, đến lúc này anh mới biết một sự thật: Nàng đã không hề đi Paris. Và, nàng đã mắc phải căn bịnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh.Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của anh. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa,anh có thể đem chúng về bầu bạn. Chàng trai bật lên thành tiếng khóc!

Truyện kể, chỉ như thế. Nhưng người kể, nay áp dụng truyện vào với vấn đề cụ thể của tình bạn trong trắng, rất ở đời. Với cuộc sống. Vẫn nói rằng:“Chúng ta cũng như chàng trai kia, chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời ban tặng cho cuộc sống của ta khi sáng mai thức dậy, người ấy không còn ở bên ta nữa. Có thể họ chẳng yêu ta như cách ta mong đợi ở nơi họ; nhưng điều này không có nghĩa là họ không dâng hiến tình yêu của họ cho ta, bằng tất cả những gì họ có.”

Có người kể, lại áp dụng truyện kể để ăn khớp với đề “Những con mắt muộn phiền, xin cấy lại niềm tin” nơi con người. Như đã nói ở trên, một khi đã tin, tức là mình đã yêu. Và, một khi đã yêu, tức là mình sẽ mãi mãi yêu. Vì chắc chắn là những gì là vẩn đục trong tâm trí mình sẽ ra đi, những gì trong sáng trong tim bạn thì sẽ mãi mãi cứ ở lại. Và, khi đã tin và yêu rồi, đâu còn lo gì tội với lỗi. Lỗi và tội, chỉ là những gì nghịch chống lại tình yêu. Tức, sống theo cung cách không còn nghe theo Chúa tể của Tình Yêu từng dạy khuyên ta sống rất yêu đương, không tì vết hoặc kình chống tình yêu đích thật ta vẫn biểu tỏ.

Tắt một lời, sống yêu đương tích cực, rất tình thực. Sống không sợ sệt. Chẳng lo lắng bối rối, bồi hồi điều chi. Chỉ lo mỗi chuyện: lòng tự hỏi lòng xem mình đã thực hiện điều Chúa dạy yêu thương chưa. Lo rằng, ngày nào đó Chúa sẽ hỏi như Đức Vua kia ở trình thuật thánh Mátthêu từng ghi chép:

Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc,
Hãy đến thừa hưởng Vương quốc dọn sẵn cho các ngươi.
Ngay từ thuở tạo thiên lập địa.
Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn.
Ta khát, các ngươi đã cho uống;
Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước;
Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc;
Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng;
Ta ngồi tù, các ngươi đã hỏi han.”

(Mt 25: 34-36)

Phải chăng, đó mới là bí kíp của cuộc sống. Phải chăng, đó chính là nguyên tắc để ta sống rất tươi vui. Nồng thắm. Rất an nhiên tự tại.

Trần Ngọc Mười Hai
Cứ luôn tự hỏi xem
Mình đã học được bí kíp
của yêu thương chưa.